Viết Về Nước Mỹ - Tập 1: Thứ Sáu Mười Ba

Tác giả: Nhiều Tác Giả

Giá bìa: 43,000₫

Giới thiệu

Viết Về Nước Mỹ - Tập 1: Thứ Sáu Mười Ba:
Từ bảy năm qua, mỗi năm Việt Báo News phát hành tại Hoa Kỳ lại tổ chức cuộc thi viết về nước Mỹ. Ban giám khảo gồm những học giả, nhà văn, nhà báo có uy tín, người tham dự thì đủ mọi thành phần xã hội từ chị nail, and cắt cỏ, em rửa xe cho đến những kỹ sư, bác sĩ, giáo sư đại học..., nhiều lứa tuổi, những người Việt định cư ở Hoa Kỳ và cả những người chỉ ghé thăm hoặc công tác tại Hoa Kỳ một thời gian ngắn.

Những bài viết tham dự cuộc thi đều cùng mô tả, bày tỏ nỗi vui buồn của mình về những tháng ngày vượt qua chính mình để hội nhập xã hội Hoa Kỳ, để tồn tại, để bứt phá vươn lên.

Trong những bài viết gồm nhiều thể loại khác nhau, người đọc dễ nhận ra tình cảm ấm áp, thiết tha dành cho quê hương của mỗi tác giả...

"Tôi chưa từng mơ được xuất ngoại, chứ đừng nói đến sang Mỹ. Bằng có là tôi mới học tới lớp ba, nhà nghèo, không thân thuộc. Chức lớn nhất của tôi là hạ sĩ nhất.

Cho đến ngày 30 tháng 4 năm 1975, đang đứng gác ở kho Năm, Khánh Hội, tôi bỗng bị đám người đông như kiến cỏ, lấn vô tình. Thế là tôi vượt biên bất đắc dĩ trên chiếc tàu Đại Dương. Trong những ngày lênh đênh trên biển, tôi không lúc nào dừng tưởng nhớ tới con Thanh - vợ tôi, và ba đứa con: Thằng Dĩnh, con Ngọ, thằng Đỏm. Tôi tự cảm thấy mình là người cha vô lương tâm. Nên lên bờ Subic Bay, tôi sống như đứa mất hồn. Bỗng một hôm tôi nghe tin vui: chiếc Việt Nam Thương Tín trở về cố hương. Tôi là người ghi tên hồi hương trước nhất. Bỏ qua những lời khuyên vàng ngọc của những người cùng trại. Ngày thứ năm, tôi vác chút áo quần, vài lon gạo, lon ton lên tàu Thương Tín.

Trên đường đi ra bến tàu, dài như con rắn, tôi cũng bị lấn giống như ngày vượt iên. Mặc kệ miễn là về nhìn lại được vợ con thì thôi. Tôi bước đi, lòng phấn khởi. Bên cạnh tôi là ngừơi cùng tâm trạng. Lúc đó trời đã hoàng hôn. Trời nhá nhem tối, trong cái mờ mờ như hư ảo đó, tôi nhìn thấy trong đoàn người đi ngược lên Subic một đàn bà ẫm một trẻ thơ, và tay dắt ahi con nhỏ. Trời ơi có thể như thế sao? có thật, hay là cơn mộng?

Người đàn bà đó là con Thảnh, vợ tôi, đang ẫm con út của tôi và tay dắt thằng Dĩnh với con Ngọ. Tôi đứng lại duội mắt ba lần. Người đồng hành tôi hỏi:
- Cái gì thế cha nội. Đừng nổi cơn điên nữa nghe. Sắp về rồi.
- Không. Ai như... như vợ và ba đứa con... đi ngược lại...
Tôi không đợi người đàn ông kia trả lời, dụi mắt lần nữa, và tôi lớn tiếng gọi:
- Thảnh, Mụ Thảnh... Thảnh, anh đây, thằng Đực đây.

Đằng kia, người đàn bà ngó quay lại. Khi nhận ra tôi, Thảnh ẵm con đến, nước mắt chan hoà, ôm chặt lấy tôi, không nói nửa lời, tôi tách hàng người, ngồi xuống, cùng ôm vơ, con, mà khóc như mưa...
Dĩ nhiên tôi không về Việt Nam nữa. Gia đình tôi ưu tiên đi Mỹ dưới sự bảo trợ của Hội thiện nguyện Connecticut. Họ phát cho những cái quần tôi mặc tới cổ, chiếc áo tôi mặc dài lê thê..."

Mục Lục:
Thay lời giới thiệu
Năm nay tôi 89 tuổi
Cái điếu cày, con gái tôi nói tiếng Việt, giấc mơ đổi nghề tại Loas Vegas
Thươgn con kiểu Việt Nam
Chuyện cái vườn cỏ trước nhà
Ông giáo Mỹ
Nước Mỹ và nhà thầy xây cất
Chỗ quê hương là đẹp hơn cả
Tìm việc làm tại Mỹ
Chuệyn bên khung cửa
Những vui buồn tại đất Mỹ
Tản mạn Mỹ quốc
Căn nhà lý tưởng
Thứ sáu mười ba
Mưa trên những bông hồng
Một góc bể một chân trời
Nỗi buồn xa xứ
Từ quê nhà tới Mỹ quốc
Cuộc phiêu lưu của chiếc xe đạp
Thân phận
Ngũ tại tại Mỹ: 5 lần bị nạn
Hết thời, chưa hết đời
Người Mỹ lạc loài
Thảm trạng gia đình tại Mỹ
Mùa hè năm ấy
Lấy vợ xứ người
Những con chuột đáng thương
Hia người Mỹ, hai bài học
Lẩm cẩm hay nghẹn ngào
Cái ngu của Mỹ
Anh ơi, hãy trở về
Những ngày đầu nôn nao
Ba ếch ở Mỹ
Lấy chồng Mỹ
Chuyện người Mỹ không biết tiếng Mỹ
Garage sale
NGhề đánh tôm tại texas
Nước Mỹ, người Mỹ trắng và tôi.

Đánh giá

Chưa có đánh giá nào.

Hãy là người đầu tiên đánh giá